Sống Chung Với Em Gái

Tôi 28 tuổi, nhân viên cấp dưới văn phòng với mức lương được xem là tốt làm việc quê, lấy ông xã gần 4 năm, có bé xíu gái 2 tuổi rưỡi xinh xắn, xứng đáng yêu.

Bạn đang xem: Sống chung với em gái

Chồng tôi rất yêu thương vk con, gồm hiếu với các cụ nội ngoại, biết thổi nấu ăn, liên tục giúp vợ thao tác nhà. Nói chung, tôi không chê ông xã điểm gì. Phụ huynh chồng cũng khá tốt, dịu dàng tôi. Cuộc sống thường ngày tưởng bởi vậy là ấm cúng nhưng đúng là không bao gồm gì trả hảo.

Hồi tôi new về làm dâu, cũng thời đặc điểm này mẹ ck của em gái chồng tôi nghịch cờ bạc bẽo nên phải bán nhà đang ở để trả nợ. Vợ ông chồng em và phụ nữ 3 tuổi đề xuất chuyển về công ty mẹ ông chồng tôi ở. Bắt đầu về làm cho dâu, tôi cũng thấy phiền toái vì sống thuộc nhà cùng với em rể nữa. Nhà ông xã tôi gia cảnh bình thường, nơi ở một tầng tuy rộng thoải mái những chỉ có hai chống ngủ. Cha mẹ ông chồng phải nhường nhịn phòng đó cho vợ ông xã em, các cụ ngủ quanh đó phòng khách. Tôi không để tâm, một phần vì trực thuộc típ fan dễ tính, phần nữa cũng thấy tội cho hoàn cảnh của em. ông xã tôi và tía mẹ chồng rất yêu quý em, thương cháu. Những chuyện em nói không hay tuy vậy tôi đều vứt qua.

Xem thêm: Vũng Chùa Đảo Yến Nơi Yên Nghĩ Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Chôn Ở Đâu

Gần đây, tôi tiếp tục bị stress, đôi lúc không ao ước về bên vì nhận thấy em ông chồng lại thấy bực mình, khó chịu. Em liên tiếp nói mà không suy nghĩ, trước đó tôi hay bỏ lỡ vì nghĩ tính em như thế, rồi nhiều lần thừa tôi không chịu được. Tôi sinh em bé bỏng được 6 mon thì phải quay lại công việc. Em nói tôi nên trả tiền thao tác nhà cho em, trả chi phí trông con cho mẹ (lúc đó em ở nhà trông con, ko đi làm). Việc nhà em làm dẫu vậy tối đi làm về tôi cũng luôn luôn tay, rửa bát, phụ nấu cơm, dọn dẹp... Tôi không muốn em làm việc nhà để làm việc nhà làm gì, đôi lúc cảm thấy khôn xiết ngại đề nghị chủ nhật thường tranh có tác dụng hết.

Giờ em đi làm việc lại được một năm, tự khi đi làm việc em không phải thao tác làm việc nhà gì. Em đi làm việc về thì bé đã được bà cho ăn, tắm rửa; tôi lau nhà. Tôi rất khó tính việc sau khi ăn dứt em ngồi nghịch điện thoại, bản thân tôi dọn dẹp vệ sinh mâm bát, cả hầu như hôm có khách cũng thế. Gồm lần tôi nói nhở, em lại nói: "Mẹ đã bênh em, chị ở trong nhà ngoại cũng khá được thế thôi".

Hồi mới đi làm lại sau sinh, con ở trong nhà với bà nội, em bảo tôi đi làm suốt ngày, tôi không hẳn mẹ bé; với một người người mẹ thì câu nói đó thực sự xúc phạm. Rồi bao gồm lần em nói một câu: "Vợ hoàn toàn có thể bỏ được nhưng mà em gái thì không", không hiểu biết sao ck thương em các thế nhưng em lại mong anh trai ko hạnh phúc, trong những khi vợ ck tôi đang sống và làm việc rất yên ấm. Có lần, vì một chút ít chuyện nhỏ tuổi mà em gượng nhẹ nhau cùng với ba, nói bố không được trò vè gì, trù ẻo cha chết sớm. Tôi sốc lúc em nói ra câu kia với ba đẻ mình.

Vợ chồng em cũng hay cãi nhau. ông chồng em lạnh tính, những lần ôm đồm nhau trong những lúc đang nạp năng lượng cơm gồm mặt bố mẹ vợ mà em rể nói cùng với vợ: "Mày tất cả tin tao mang đến mày ăn đánh không". Tôi rất khó tính những lần như vậy, cho dù đã trung ương sự với ông xã nhưng không giải quyết và xử lý được gì. Ba mẹ chồng và ck bảo biết tính em nó vậy rồi, không chấp. Tôi phải làm thế nào để cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn mặc dù biết về sau em sẽ gửi đi thôi. Phụ huynh chồng em sẽ xây được tòa nhà khác, anh rể cũng có điều khiếu nại phụ giúp, nhưng mái ấm gia đình em vẫn chưa chịu đựng về?