CHO ANH MỘT CƠ HỘI

Kể từ bỏ ngày lúc này mình giành cho nhau một tuần lễ lễ để xem xét em nhé. Anh sẽ không nhắn tin, ko liên lạc, với anh đã ngóng đợi tin nhắn của em. Dù không chấp nhận cũng cho anh câu trả lời. (Le Nguyen Anh)

From: Lê Nguyen Anh Sent: Sunday, December 20, 2009 3:29 PM

Có số đông mối tình trải qua chẳng để lại dư vị gì. Bao gồm những mối tình qua đi còn lại xót xa, nhớ tiếc nuối và đau khổ. Có những tình yêu để lại sự hận thù. Và có những mối tình, khi tất cả qua đi, thời hạn trôi đi, dẫu vậy vẫn còn lại trọn vẹn một tình cảm trong cam kết ức, trong tâm địa tưởng của nhị người. Tình yêu sẽ là sợi chỉ xuyên thấu quá khứ, lúc này và tương lai.Tình yêu luôn thật kỳ lạ kỳ với phi lý, bắt buộc không em? mang lại đến bây giờ thì anh thiệt sự ko thể phân tích và lý giải được do sao anh yêu em cùng mãi yêu em như thế. Câu trả lời có vẻ khôn xiết dễ, anh rất có thể trả lời ngay từ khi anh mới gặp mặt em cùng cái cách mà anh tiếp cận em, thì cho tới bây giờ, nó còn đâu?

Anh yêu thương em ngay từ những chiếc nhìn, những niềm vui mà anh điện thoại tư vấn là “khùng điên”. Anh chê em xấu, cơ mà trong lòng bằng hữu đẹp biết bao nhiêu. Em đẹp khi em ở bất kỳ nơi đâu, dù em bệnh, cho dù em ko trang điểm. Với bạn bè đẹp lắm, em gồm biết không?

Anh vẫn nhớ như in dòng ngày em đến bên anh, những ngày chúng ta rong ruổi vào từng nẻo mặt đường thành phố. Gồm khi từ quận 7 ta chạy qua vùng Thủ Đức lận, đúng không ạ em. Cùng anh vẫn nhớ, nhớ ngày họ đi Đầm Sen vui chơi, nụ cười ấy và ngọt ngào biết bao. Em trao anh ánh nhìn như một thiên thần. Cục cưng vỗ cánh cất cánh ào vào con fan đang phía bên trong bóng đêm. Em gắp anh thoát khỏi cái láng của thiết yếu mình. Em bao gồm biết em quan trọng với anh biết bao nhiêu.Anh biết anh cùng em sẽ yêu nhau như bao kẻ yêu nhau trên trái khu đất này. Chúng ta đã đi cho tận thuộc của hạnh phúc, đắm say, mê say cuồng nhiệt, hờn ghen, giận dỗi, nhức khổ... Để cho lúc lòng không thể dậy sóng. Những cái hôn xiết không thể khiến cho ta rã rời được nữa nhưng anh từng từ hào rằng sẽ là nụ hôn lâu nhất thế gian và em đề xuất nghẹt thở. Đôi bàn tay chạm nhau không thể nóng rẫy. Chỉ từ là các xúc cảm đang trở phải thân thuộc, như hơi thở từng giây, từng phút, từng ngày...Nhưng rồi cũng chữ nhưng, loại ngày mà em nhắn tin chia ly anh, giữa mùa ướp đông lạnh giá. Đến một ngày, em ra đi trong lạng lẽ khiến lòng anh không lúc nào vui, vẫn hoài mong chờ trong vô vọng. Hy vọng để rồi thất vọng, nhằm rồi tâm hồn như chết lặng trong nỗi ghi nhớ nhung domain authority diết vô cùng đỗi ngọt ngào. Anh ước gì cơ hội đó bao gồm liều dung dịch quên đi tất cả, anh chỉ ước mình thành kẻ mất trí.Vỡ nát tin tưởng anh dành riêng cho em. Nỗi nhớ nhung, buồn phiền kêu gào xé nát lòng tin anh. Anh vẫn hoài suy xét vì sao ngày đó em đi? Anh đã làm gì, nói gì tổn thương cho em? Anh biết ta từng không ít lần bao biện nhau tuy thế không bao giờ ta giận nhau vượt lâu. Chỉ một ít là nỗi nhớ lại dưng trào, lại như tảng băng làm lạnh ngọt lửa hờn giận cáu gắt kia.Khoảng thời gian sau khi em nhắn tin anh lời nhắn vĩnh biệt ấy, lòng anh đã như tp bị thừa nhận chìm trong những đợt mưa. Những đợt mưa nhanh chóng bất chợt, ngang tàn và to gan lớn mật mẽ. Mặc dù cho là ngày xuất xắc đêm, mưa vẫn lặng lẽ âm thầm rơi. Mưa đêm, những trận mưa đến khi thành phố ngủ rửa không bẩn kia hoàn toàn có thể rửa sạch cái oi bức của ngày nắng, những bụi bặm của con đường phố mà lại sao cần yếu rửa được một ít nỗi lòng anh?

Từng đêm, anh lại thức, lại âm thầm lặng lẽ đứng quan sát ra sản phẩm hiên ký kết túc xá. Đã bao lần anh thèm ao ước được giống như các ánh chớp phía xa kia, được kêu gào thật lớn tên của em. Anh không mong muốn em đang nghe thấy, anh chỉ ao ước xoa nhẹ cơn khát trong tâm địa anh. Một cơn khát không phải là ngày tiết như chủng loại yêu ma nanh dài. Một cơn khát tình cảm, khuôn mặt và tuyệt nhất là giọng nói ngọt ngào, êm ả dịu dàng của em.

Bạn đang xem: Cho anh một cơ hội

Cái xúc cảm mất non này đã có tác dụng anh thực sự đau đớn, anh nhảy khóc, phần đông giọt nước mắt mặn chát với cay nồng xộc lên sinh sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như mặt hàng ngàn hàng ngàn mũi kim đâm, nhưng tất cả mấy ai hiểu mang đến anh?

Những ngày không có em bên cạnh, cũng có nghĩa là mất đi vị trí dựa, như thế anh vẫn ngã, nhìn anh té em tất cả xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là không đủ em, mất đi loại hơi thở của rất nhiều ngày qua. Chắc hẳn rằng sẽ bị tiêu diệt trong dòng nỗi đau đang dày vò phiên bản thân. Ví như anh chết em đã khóc chứ?

Buông tay em ra nghĩa là lúc anh con quay sang kề bên để search kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mua đông này thì anh đã chỉ nhận ra sự trống trải cùng hơi lạnh nhưng mà thôi, em sẽ động lòng khi anh co ro chứ? Buông tay em ra là để em ra đi, em đã rời xa anh, không hề là của riêng biệt anh, đã không bao giờ được thừa nhận cái rất linh mà con người ta hotline là tình yêu của em nữa, em vẫn đem cho người khác đúng không?

Chuyện chúng ta tan vỡ, anh như con chim bị té sợ cành cây cong. Anh trở nên nghi hoặc về số đông điều xuất sắc đẹp xung quanh. Anh rụt rè chia sẻ. Anh trở buộc phải im lìm, yên ổn lẽ. Anh sợ hãi rằng lúc trải cõi lòng bản thân với ai đó, lúc trao tinh thần cho ai đó, thì một ngày kia, chúng ta sẽ bất ngờ mang toàn bộ ra đi, bỏ lại anh một mình trong nuối tiếc nuối và đau khổ, như em sẽ làm, như vậy này đây...

Đêm nay cũng giống như bao tối trước anh yên ổn lẽ một mình như cái bóng, căn hộ trống trải như càng thêm rộng thênh thang lúc ngay trong trái tim em mọi quan tâm đến cứ mài miệt tới tận một chân trời nào đó, xa lắm…

Một mình trong đêm vắng, đối diện với chủ yếu lòng mình, có biết bao nỗi niềm cứ ồ ạt đổ về, có cảm xúc tưởng chừng đã quên béng bỗng sao bỗng nhiên nối gót tìm kiếm về. Một trong những giây phút thinh im quý giá, những ký ức ngày xưa cứ ùa về, nhất thời làm em choáng ngợp trong tiềm thức.

Xem thêm:

Đã các lần anh từ hỏi lòng bản thân rằng vì sao lại yêu thương em nhiều tới thế? lý do lúc đó anh lại dễ dàng rung động mang lại như vậy? khôn cùng nhiều thắc mắc tại sao, nhưng lại chỉ tất cả một câu vấn đáp duy độc nhất cho tất cả đó là vì... Anh yêu thương em! Anh yêu thương em các hơn bất kể thứ gì bên trên đời này.

Thế rồi chăng, anh trách em sao nhẫn trung ương quá, em bỏ anh đi theo người. Anh trách em sao bỏ anh đi lúc anh đang yêu em những nhất, hơn hết chính mình. Anh biết vày anh ko phải là kẻ mù, và anh biết em đang ở kề bên người đó. Lòng anh như quặn thắt lại.

Nhưng bởi vì tình yêu em, em à, xin em hãy cho anh một cơ hội để với mọi người trong nhà xây dựng lại. Anh sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm mà lại anh sẽ trách cứ em. Anh khoác mọi tín đồ gọi anh là người yếu đuối, nhu nhược. Chính vì anh yêu thương em nhiều lắm. Anh tin bạn có thể xây dựng lại tự đầu. Họ sẽ vui vẻ hơn, niềm hạnh phúc hơn, vì chưng định mệnh sẽ an bài chúng ta là một đôi. Vì bao gồm anh biết điều đó, anh là thầy tướng mà, em biết đúng không?

Khi anh sẽ viết đầy đủ dòng này, em đang ngủ say giấc. Em vượt vô tư mà trù trừ rằng ở chỗ đây, tất cả một fan đang nhớ về em, người đó yêu em, trong từng giấc ngủ. Gần như giấc ngủ ko tròn giấc vẫn bao ngày rồi. Anh đã suy nghĩ, anh tha thiết mong em trở về bên cạnh anh và cho anh một cơ hội. Tính từ lúc ngày hôm nay mình dành cho nhau một tuần lễ để quan tâm đến em nhé. Anh sẽ không còn nhắn tin, ko liên lạc, cùng anh đang ngóng hóng tin nhắn của em. Mặc dù không gật đầu đồng ý cũng đến anh câu trả lời.

Vì anh biết rằng, không tồn tại em, anh vẫn sống, nhưng đôi vai anh nặng trĩu, lê những bước chân mệt mỏi trên tuyến đường dài trên tp đầy bụi bặm này. Không tồn tại em, vẫn đang còn một con fan tồn tại, cơ mà đã chết. Trái tim, băng giá, lạnh lẽo lẽo, đang chờ một hơi nóng tỏa ra tự em.

Anh biết rằng thời hạn đó trôi qua thật chậm, anh mong đợi một giờ đồng hồ em yêu thương anh, vào hy vọng nhỏ nhoi, le lói sống cuối con đường. Trường hợp rằng câu trả lời là không, chắc rằng anh đang chọn cho mình một con phố mãi mãi không khi nào gặp em nữa. Bởi vì tình yêu của anh ấy là một phiên bản tình ca, nó thiết yếu ngâm nga duy nhất nốt trầm. Nó nên lắm một nốt tự dưng để réo rắt tim vui.