CHIẾN TRANH KHÔNG CÓ KHUÔN MẶT PHỤ NỮ

“Chúng ta là những tù binh của hình ảnh “đàn ông” và cảm giác “đàn ông” về chiến tranh. Thiếu nữ vẫn mãi náu mình trong yên ổn lặng, cùng nếu hãn hữu họ có quyết định nói, thì chúng ta cũng không nhắc về trận đánh tranh của họ, nhưng mà về chiến tranh của rất nhiều người khác.”

-Svetlana Alexievich, Chiến tranh không tồn tại một khuôn mặt phụ nữ-

Đoạt giải Nobel văn vẻ năm 2015, “Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ” là 1 trong quyển hồi ký sinh động và đầy tính nhân văn về chũm chiến thứ hai được kể do những nữ đồng chí Xô viết, trường đoản cú những phụ nữ nông thôn cho thành thị, tự những con gái xạ thủ, phi công, cáng thương, công binh, pháo thủ đến những nữ y tá, bác bỏ sĩ, thợ giặt, thợ bánh mì, v.v. 

Quyển sách ko phải, với chưa lúc nào là một cuốn hồi cam kết bình thường. Nó không nói tới cái chiến tranh mà ta đang đọc, sẽ nghe giữa những tài liệu lịch sử vẻ vang chính thống. Nó tràn trề những cảm hứng và color rất riêng, rất lạ lẫm, mà chưa bao giờ được nhìn thấy. Mà lại trên vớ cả, nó khiến người ta phải kinh ngạc, cùng nghiêng bản thân kính nể. Nghiêng mình trước một trận chiến khác nhưng mà ta chưa từng biết đến. Trận chiến thầm yên ổn của chỉ riêng rẽ một nửa cầm cố giới. Trận đánh của những người dân phụ nữ.

Bạn đang xem: Chiến tranh không có khuôn mặt phụ nữ

Vì sao “Chiến tranh không có một khuôn phương diện phụ nữ”?

Nếu đã đọc phần ra mắt ở trên, hẳn là người đọc cũng phần nào gọi được vày sao cuốn hồi cam kết chiến tranh đó lại có nhan đề lạ lùng như vậy. 

Thế chiến mà họ thường thấy giữa những tài liệu lịch sử, vào sách giáo khoa, trong thâm tâm thức của mọi công dân yêu thương nước, được nói lại chỉ bởi cảm nhận của không ít người bọn ông. Cuộc chiến tranh của nam giới chỉ solo thuần là rất nhiều sự kiện, ngày tháng, số liệu về những thành công khải hoàn, tè sử những người dân xuất chúng, cùng những dữ liệu tương tự. Và thiếu nữ thì thường xuyên không nhớ các về những cụ thể này. Thậm chí là trong một lần Alexievich đến nhà bỏng vấn, mặc dù cả hai vợ ông chồng chủ nhà phần đa từng ship hàng trong quân ngũ, người vợ vẫn dè dặt bảo rằng nếu người sáng tác muốn hỏi về chiến thắng hay thương hiệu các nhân vật chiến tranh thì hãy hỏi chồng bà, bởi vì ông ấy ghi nhớ rõ những điều ấy hơn cả.

Phụ nữ hầu hết chưa lúc nào nói về cuộc chiến tranh của mình. Phần lớn gì họ nói trên báo chí là một trong những phiên bạn dạng khác, phiên phiên bản với phần lớn từ ngữ của lũ ông. Dù sẽ tham gia pk và bao gồm vị chũm ngang với các nam đồng đội, phụ nữ, như tác giả nhận xét, vẫn chưa đủ lòng tin vào mẩu chuyện của mình. Bọn họ nghĩ đông đảo trải nghiệm thông thường mà chúng ta có không hẳn là chiến tranh. Và chỉ khi nói chuyện với những chị em đồng đội cũ, hay những người mà họ xem là cô con cháu gái nhỏ như Alexievich, mọi câu chuyện như thế lần đầu mới được nghe đến. Một lịch sử vẻ vang vô cùng khác lạ với đầy “tính nữ”. Trong lịch sử hào hùng ấy, không tồn tại những điều nhưng mà ta đã thân thuộc năm này qua tháng khác. Không có bất kì ai “đã giết chết một cách hero một số fan nào đó cùng giành chiến thắng”. Chiến tranh của thiếu nữ chỉ đơn giản và dễ dàng là “sự chiêm nghiệm về bé người”, là 1 trong mảng đời, một tuổi trẻ. Nó có ngôn từ riêng, và gần như sự khiếu nại chưa lúc nào được nhắc đến trong trận đánh của bọn ông.

Đó hồ hết kỳ khiếp nguyệt trong cuộc tiến quân giữa cái nóng gay gắt. Không có quần áo nhằm thay, các nữ chiến sỹ nhảy xuống sông ngâm mình ngay bên dưới làn bom đạn. Nỗi e thẹn sẽ lấn át nỗi sợ chiếc chết.

Xem thêm: Cách Ngâm Giá Đỗ Xanh - Cách Làm Giá Đỗ Không Cần Tưới Nước

Đó là lúc một cô gái trở lại quân ngũ sau kỳ nghỉ mát phép. Những cô bé khác vào đoàn thứu tự vây bao quanh để “ngửi mùi của nhà” trên tín đồ cô.

Đó là khi một con ngựa chiến non cute bị bắn hạ để cung cấp lương thực cho lữ đoàn đang rệu rã. Thiếu nữ xạ thủ phun tỉa – người đã lập công cứu vãn đói – trốn vào một góc phòng không còn cả buổi tối và không thể đụng vào suất nạp năng lượng có thịt ngựa của mình.

*
*
*
Ảnh:cachuabookstore

Bởi vì hồi ức về sự việc giết chóc có thể hủy hoại cuộc sống một nhỏ người. Giết mổ kẻ địch, làm thịt một loài vật vô tội để cứu đói cho cả binh đoàn, thậm chí giết cả bé ruột của mình. Một nữ chiến sĩ đã buộc phải dìm chết đứa con mới sinh khi đội của cô ấy bị bao vây bởi bộ đội Đức, do tiếng khóc của đứa bé nhỏ chắc chắn sẽ khiến cho mấy chục nhóm viên lâm vào cảnh bị tàn sát. Cam kết ức ấy chắc chắn là sẽ theo cô đến suốt đời.

Và cũng bởi vì áp lực cuộc chiến tranh đã khiến cho nhiều người trong các các cô không còn kinh nguyệt. Chu kỳ sinh lý bị hỏng. Không còn là phụ nữ. Không bao giờ có nhỏ được nữa.

Vậy những cô bé ấy có hối hận không?

Tất nhiên là không rồi! vày trên tất cả, bao gồm họ đã góp phần cứu sống dân chúng của mình. Bao gồm họ đã bảo đảm Tổ quốc!